NÉN HƯƠNG NHÂN NGÀY TIỂU TƯỜNG BẠN – PHAN ĐƯƠNG


NÉN HƯƠNG NHÂN NGÀY TIỂU TƯỜNG BẠN

BT1

Một ngày cuối tuần, giữa tháng ngày oi bức của mùa hạ Sài Gòn, bạn đến phòng khám của tôi và ôm bụng quằn quại đau đớn. Theo bạn là do ăn uống nhiều thức ăn đường phố không tốt. Trước đó, bạn đã đến một cơ sở Y tế để làm một số xét nghiệm nhưng vẫn chưa xác định rõ chẩn đoán. Gặp bạn, tôi hơi bất ngờ. Bất ngờ vì tuy là bạn bè, cùng ở trong một thành phố, nhưng cuộc đời rong ruổi, nhiều lo toan, khiến chúng ta khó có cơ hội gặp mặt nhau. Và bất ngờ hơn là sau khi thăm khám cùng với những dữ liệu cận lâm sàng đã có, tôi bàng hoàng vì lâm sàng có đầy đủ triệu chứng chẩn đoán một trường hợp bán tắt ruột do U đại tràng, vội vàng viết giấy giới thiệu bạn vào bệnh viện, nơi tôi đang làm việc, với mong muốn giúp bạn nhanh chóng giãm cơn đau, mặc dù là ngày cuối tuần…

Hai giờ sau, tôi nhận điện thoại từ nhân viên của khoa báo: bệnh nhân không hợp tác điều trị. Tôi vội vàng gọi điện cho bạn giải thích những việc cần làm ngay, nếu không, bạn có thể phải bị mổ ngày hôm nay. Dù đã giải thích cho bạn và gia đình, đồng thời động viên chia sẻ nỗi đau. Tôi dự đoán nếu điều trị nội khoa hỗ trợ tốt, bạn sẽ được mổ bán cấp vào đầu tuần sau; song như là một định mệnh, bạn vẫn không là không !?!. Tất cả đều phải theo ý của bạn. Tôi cũng đành chiều theo.

Tối cùng ngày, khi tôi đang ở tỉnh xa, bạn báo cho tôi cơn đau bụng không thuyên giảm, có khuynh hướng tăng thêm. Không thể làm gì hơn, tôi báo cho bác sĩ trưởng trực hôm đó nhờ đến thăm khám bạn…..

Cuối cùng, bạn được mổ với bàn tay tài hoa của anh bác sĩ trưởng trực ngày hôm đó, cắt khối u + đưa 2 đầu ruột trên dưới khối u ra ngoài làm hậu môn nhân tạo + cắt u gan (nghi là do ung thư di căn). Trước và trong lúc mổ, bác sĩ trưởng trực đã hội ý với tôi qua điện thoại để thống nhất giải quyết các tình huống. Tôi đã cám ơn anh nhiều vì đã tận tình giúp thay tôi mổ cho bạn…

Những ngày hậu phẫu là nổi day dứt khôn nguôi, giữa công việc và bạn bè, khoa khi nào cũng quá tải, hơn 200 bệnh nhân cho 70 giường. Riêng bạn, lúc đầu tôi nhờ điều dưỡng trưởng thu xếp cho một phòng riêng. Được mấy hôm thì có 2 bệnh nhân rò tiêu hóa sẽ chuyển từ tỉnh bạn lên (chỉ có một nơi duy nhất để nằm, là nơi bạn đang nằm, vì phòng đó có máy hút trung tâm). Không còn cách nào hơn, tôi phải quyết định chuyển bạn đến phòng riêng khác, phòng có 2 gường cho 2 bệnh nhân. Việc nằm chung phòng làm bạn không được vui, bạn có đề nghị xin nằm lại chỗ cũ (vì lúc đó phòng còn trống, chỉ mới chuẩn bị cho BN sắp chuyển đến). Tôi im lặng với những ánh mắt thầm trách của bạn bè đến thăm vào những ngày hậu phẫu. Biết làm sao hơn! Tôi yêu quý bạn, trân trọng và chia sẻ nỗi đau cùng bạn. Song trong công việc, tôi còn chia sẻ những khó khăn cũng như đau khổ của những bệnh nhân khác nữa. Trên cuộc đời này sinh mạng nào cũng đáng quý, trong lúc hoạn nạn biết chia sẻ cho nhau là đáng trân trọng! …Mỗi lần nhớ lại khoảng thời gian này, tôi lại cảm thấy áy náy, vì bất lực trước hoàn cảnh, không biết như vậy là mình đã quá cứng ngắt với bạn mình không? Có chu toàn với bạn? Sự quan tâm như vậy đã đủ chưa?…

Tháng ngày hóa trị hỗ trợ ở bệnh viện chuyên khoa trong thành phố, bạn gặp vô vàn khó khăn. Tôi không biết làm thế nào giúp bạn, chỉ biết động viên bạn cố gắng điều trị, dẹp đi mọi muộn phiền để đổi lấy sự sống. Ôi cuộc đời sao mà cay nghiệt ! Mâu thuẫn giữa thầy thuốc và bệnh nhân là mâu thuẩn cung cầu thiếu cân xứng! Trong nỗi đau khổ mỏi mòn đi tìm sự sống, với muôn vàn khó khăn, sự giành giật ưu tiên của một số không nhỏ bệnh nhân là điều tất yếu, cộng với sự xói mòn đạo đức của một nhóm người mặc áo trắng, không được giáo dục đầy đủ cách làm người lương thiện, đã tự khoét mòn lòng nhân ái một cách tự nhiên, xem như là chuyện thường ngày vậy…. Bao lần điện thoại thăm bạn là bao lần nghe bạn kể khổ, nhưng biết làm sao được, bàn tay tôi quá nhỏ bé so với bầu trời này. Tôi chỉ còn biết động viên bạn, cố gắng vượt qua mọi trở ngại để kéo dài sự sống.

Chưa hết đợt hóa trị, nhưng bạn đã tự chấm dứt. Tôi nghe tin mà bàng hoàng, vì điều đó có nghĩa là bạn đã tự làm ngắn cuộc sống của mình!!! Với người nhiều nhạy cảm như bạn, thì khó mà chấp nhận những sự nhiễu nhương của cuộc đời, thà chết còn hơn là luồng cúi, nhất là đối với đàn em cùng mặc chiếc áo trắng như mình. Bạn báo trị số CEA (yếu tố theo dõi ung thư đường tiêu hóa) nay trở về bình thường (trước hóa trị cao gấp nhiều lần bình thường), CT Scan bụng không còn thấy u ở gan nữa, bạn vui mừng nói rằng bạn không phải bị ung thư. Tôi nghe mà đau nhói ở tim. Đúng là sự sống đáng quý biết bao! Vì quá mong muốn cho sự sống được kéo dài, quá yêu cuộc sống này, với gia đình, với bạn bè, mà bạn đã tự lý giải cho mình sự bình yên theo mong muốn, tôi lặng buồn sau khi không thuyết phục được bạn tiếp tục hóa trị cho đủ liều….

Hơn 5 tháng sau mổ, bạn đề nghị tôi giúp phẫu thuật đóng hậu môn nhân tạo. Các xét nghiệm máu lúc đó cho thấy CEA đã tăng lên gấp nhiều lần so với lúc có hóa trị, CT Scan thấy u tái phát di căn lên gan. Tôi đã tìm cách lần lữa với bạn để không phải mổ lại, vì theo sách vở cũng như kinh nghiệm của tôi trong hơn 33 năm ở chuyên khoa này, nếu mổ lập lại lưu thông đường tiêu hóa, thì chỉ một thời gian ngắn sau đóng hậu môn nhân tạo, bệnh nhân sẽ bị tắt ruột do di căn tại chỗ và phải chịu thêm cuộc mổ để đưa chỗ ruột vừa đóng ra ngoài làm lại hâu môn nhân tạo.

Không muốn làm cho bạn đau khổ thêm, tôi giải thích và đề nghị gia đình cố gắng thuyết phục bạn đừng mổ nữa. Tôi không mổ bạn có vẻ buồn. Song như là một định mệnh, bạn không từ bỏ ý định mổ lại! Lần thứ 2 bạn đến nhờ tôi khám lại, và thuyết phục để tôi mổ, kèm với một món quà khá nặng ký cả nghĩa bóng và nghĩa đen. Thấy quà bạn đưa, mặt tôi đỏ bừng còn mắt thì rưng rưng muốn khóc. Khóc cho cuộc đời này sao mà quá nhiễu nhương, sau thời gian giao lưu với những người áo trắng cùng ngành nhưng không cùng nhân sinh quan?. làm cho bạn mất niềm tin vào cuộc sống và bạn bè? Theo bạn có lẽ ….nên đã đem quà cho tôi chăng? Dù với lý do hay quan điểm nào cũng làm cho tôi khó xử. Tôi đã nói với bạn là việc chỉ định mổ lại không phụ thuộc vào quà cáp, và nếu còn là bạn bè thì xin đem giúp quà về. Bạn ra về mà vẻ mặt không vui. Đây là điều mà cho đến bây giờ khi viết những giòng này tôi vẫn còn xót xa, và càng áy náy hơn khi được biết sau đó bạn được một thầy thuốc khác giúp đóng lại hậu môn nhân tạo, và bạn đã hạnh phúc sống thêm sau mổ được một thời gian, với một sự toàn vẹn tạm thời…..

Những ngày nghe tin bạn sức khỏe yếu đi, đôi lần tôi gọi điện thoại thăm hỏi sức khỏe bạn, hoàn toàn không nghe bạn than phiền gì về đau đớn của một ca ung thư giai đoạn cuối. Hai – ba tuần cuối đời, bạn nhịn ăn và chỉ uống sữa, nước trái cây thì khỏe hơn ăn cơm cháo, làm tôi liên tưởng đến ung thư tái phát di căn miệng nối gây tắt ruột ? Tôi có gợi ý bạn đến khám lại bác sĩ xem, nhưng bạn đã từ chối và tự định đoạt sức khỏe của mình !!!.

Ngày đến thắp hương trước linh cửu bạn, hình ảnh bạn trên bàn thờ với nụ cười tươi xinh của mấy mươi năm trước không hề phai nhạt. Bạn nhìn tôi với ánh mắt hiền hòa, không một chút muộn phiền trách móc. Tôi nghĩ, cuối cùng bạn cũng đã hiểu tôi… Tôi đã bất lực trước căn bệnh quái ác mà bạn mắc phải. Phần tôi, vẫn cứ bâng khuâng, giá như nếu tôi cứ giúp bạn thỏa nguyện …bây giờ không còn nữa!!!, bao nhiêu cảm xúc hối tiếc tràn về làm tôi ái ngại. Gẩm lại cuộc đời, đôi khi lý thuyết không song hành với thực tế, 2 với 2 chưa hẳn là 4, đôi khi số 4 tròn trịa kia lại làm những tình cảm méo mó, có khi thành 4,5 hoặc 5 mà lại hay!!!.

Việc gì của ngày hôm qua thì đã qua, việc của ngày mai thì chưa đến, chỉ có những công việc ngày hôm nay đòi hỏi chúng ta cần phải quyết xét, và cố gắng hoàn thiện với nhiều nghĩ suy, để sau này khỏi phải hối tiếc. Biết là vậy, song trong cuộc đời của chúng ta, đã bao lần ngồi suy tư và thầm nghĩ về quá khứ? Dẫu biết rằng không bao giờ tắm 2 lần trên cùng một giòng nước! song, sự suy gẫm quá khứ đôi khi cho chúng ta những cái nhìn và việc làm trong hiện tại cũng như tương lai được hoàn thiện hơn. Mong thay !!!.

Một nén hương lòng tưởng niệm, nhân ngày Tiểu Tường bạn.

Sài Gòn, mùa hạ 2014

PHAN ĐƯƠNG

BT2

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s