MỘNG LÀNH – BĂNG THANH


BT

Mộng lành

Bàng hoàng , cổ họng như nghẹn lại , đó là cảm giác diễn tả tâm trạng của tôi , sau hơn ba mươi năm được nghe lại tiếng nói của em …Tiếng nói của em không còn thanh thoát , trong xanh như thời thiếu nữ , nhưng âm sắc đó đã đi vào tâm hồn tôi , trú ngụ trong từng ngóc ngách trong cuộc đời tôi nơi tha phương này .

Nhớ lại thời xa xưa , thời gian của những ngày áo trắng sinh viên trên giảng đường Y Khoa Huế , tôi đã gặp được em . Em không đẹp lộng lẫy , không kiêu sa như những thiếu nữ khuê phòng của xứ Huế , nhưng nét duyên dáng hồn nhiên đã thu hút tôi ngay từ ánh nhìn đầu tiên .

Từ đó , tôi thường hay trộm nhìn em , theo dõi từng bước chân em trên giảng đường , trong khuôn viên đại học , hay khi đi thực tập tại Bệnh Viện . Mặc dù học chung một lớp, nhưng tôi vẫn chưa đủ dũng cảm để mở miệng nói chuyện cùng em dù chỉ là một câu hỏi vui vơ nào đó . Rồi đến một lúc , tôi thu hết can đảm , mở lời làm quen với em . Em nhìn tôi cười hiền hòa duyên dáng , làm tim tôi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực .

Vậy là từ đó ta quen nhau  !!!!!

Ta quen nhau , thương nhau , rồi yêu nhau lúc nào không biết …

Em còn nhớ chăng , những ngày mưa xứ Huế , mưa dai dẳng , mưa buồn thiu , mưa thúi đất thúi đai , nhưng chúng mình có nhau như đôi chim bồ câu , ríu rít bên nhau , không ngại trời mưa lạnh đang thấm vào từng tế bào , từng thớ thịt . Chúng mình thong thả bước bên nhau trên con đường Lê Lợi huyền thoại của thời cắp sách , tôi lặng nghe em tíu tít kể chuyện xưa , chuyện nay , chuyện trên trời dưới đất mà không biết chán .

Em còn nhớ chăng , những ngày hè được nghỉ một giờ học do các Giáo sư bận việc gì đó , chúng mình chở nhau đi ăn chè Cồn . Em khép nép ngồi sau yên xe của tôi , ngập ngừng không dám vòng tay ra trước . Xứ Huế của mình nhỏ như hộp diêm , có chuyện gì là thiên hạ xôn xao bàn tán ngay . Cho nên yêu nhau , mà khi song đôi ngoài đường mình không dám nắm tay nhau , huống chi là vòng tay ôm eo khi ngồi sau yên xe , phải không em . Em e lệ , dấu khuôn mặt sau mái tóc mây dày mượt , thoang thoảng hương bồ kết , làm ngây ngất thằng con trai mới lớn như tôi và mới biết yêu lần đầu .

Em còn nhớ chăng , những quyển sách tôi tặng em , vì em rất thích đọc sách . Tâm hồn em ướt át , lãng mạn như bao nhiêu cô gái Huế khác , nhưng kín đáo , trầm lặng . Em thường hay ôm những quyển sách tôi tặng như ôm vào lòng trọn cả trái tim tôi . Tà áo dài của em tung bay trước gió , nhiều lúc quấn lấy đôi chân tôi như không muốn rời xa . Ta yêu nhau như vậy đó , cứ tưởng rằng chẳng có trở ngại nào ta không thể vượt qua , chẳng có tác động nào có thể chia lìa đôi lứa …..

Vậy mà biến cố 1975 đã làm đảo lộn tất cả cuộc sống của mọi người nói chung và của hai chúng ta nói riêng . Tôi theo gia đình về một phương trời xa thẳm , không kịp nói với em lời giã từ , không kịp hẹn em một ngày sẽ trở về chốn cũ .

Cuộc sống nơi đất khách quê người làm tăng lên trong lòng tôi nỗi cô đơn đến tột cùng . Tôi vội vã lập gia đình với một người phụ nữ vừa quen biết , chỉ mong lấp đầy nỗi trống vắng khủng hoảng trong tôi . Cuộc hôn nhân vội vã , không tình yêu , không có sự tương đồng của hai tâm hồn đã kết thúc nhanh chóng như khi mới bắt đầu . Tôi càng nhớ đến em da diết . Nỗi nhớ tăng theo cấp số nhân với thời gian . Tôi bôn ba kiếm sống , để rồi từng đêm , từng đêm về lại một mình trong cái không gian yên tĩnh của căn phòng nhỏ share lại của một người bạn , tôi nhớ em , nhớ đến điên cuồng . Em có tin rằng , một thằng con trai như tôi , đã nhiều lần bật khóc nức nở một mình trong đêm vắng không em ??? .

Thất bại trong hôn nhân , cuộc sống khó khăn , không thành công trong sự nghiệp làm tôi thu mình lại trong ốc đảo của chính mình . Tôi biết lỗi là do tôi , bởi vì nhiều người thành công và thành danh nơi xứ người , nhưng tôi chẳng biết làm sao hơn . Mọi tin tức về em bịt bùng , vì tôi không liên hệ với ai !!!! Từng đêm , từng đêm , tôi cứ mơ về một nơi xa lắm , với giấc mộng thiên đường . Nơi ấy , em vẫn chờ đợi tôi , vẫn một tình yêu thủy chung son sắt , vì tôi biết em yêu tôi như tôi đã yêu em , và em là người trọng tình nghĩa . Tôi vẫn cứ ôm ấp mộng lành , mà quên rằng thời gian là hữu hạn .

Thời gian vẫn cứ chầm chậm trôi . Tôi vẫn là tôi sau bao nhiêu năm tháng của cuộc đời . Vẫn là một thằng tôi , với nỗi cô đơn dằn vặt , với hình bóng em xuyên suốt mà vẫn loay hoay không thể tìm cách mà thoát ra được .

Rồi tạo hóa trêu ngươi , một người bạn học chung với chúng ta tình cờ tìm thấy tôi . Anh ta tìm đến căn phòng trọ tạm bợ của tôi , và ở với tôi thời gian một tuần lễ . Thời gian không đủ dài , nhưng quá đủ để cho tôi nói lên tâm tư tình cảm của mình mà không còn e ngại , che dấu . Tôi như bắt được một tri kỷ , nên tâm sự hết tất cả . Những câu nói không mạch lạc , những câu chuyện vụn vặt … đủ cho người bạn của chúng ta kết nối lại thành một câu chuyện tình dang dở , ẩn đầy nước mắt . Tôi nói lên nỗi lòng của mình và ước muốn sâu xa là làm sao biết được tin tức của em sau một thời gian dài gần một phần ba thế kỷ …..

Vậy đó , vậy mà người bạn ấy đã tìm thấy em , đã chụp lại hình ảnh của em , và quan trọng nhất là xin được số điện thoại của em .

Tôi mừng như bắt được vàng , cầm trong tay số điện thoại của em , tôi muốn gọi ngay lập tức . Nhưng rồi lại ngần ngại , biết em có còn nhớ đến tôi , nhớ đến mối tình đầu ngọt ngào trong sáng của chúng ta không ?? Tôi lại tự tranh đấu với chính mình , vẫn không dám gọi . Hình ảnh của em do người bạn trao lại cho tôi làm bùng cháy trong tôi miền ký ức tưởng đã vùi chôn , nay khơi gợi bao nhiêu kỷ niệm của một thời đã quá xa vời !!!! Em không khác xưa là mấy , vẫn là em , em của một thời áo trắng Y Khoa Huế , khóe môi , nụ cười , dù thời gian đã ghi nhiều vết tích , nhưng chẳng khó khăn gì để tôi nhận ra em giữa bao nhiêu người khác .

Lần hẹn lần , rồi đến một ngày , tôi phải gọi em . Tiếng nói của em vang vọng từ nửa vòng trái đất làm tim tôi như ngừng đập . Tôi cố ngăn dòng nước mắt , và hình như đầu dây bên kia em cũng không khỏi nghẹn ngào !!

Câu chuyện giữa chúng ta chẳng biết bắt đầu từ đâu , và cũng chẳng biết phải kết thúc như thế nào . Tôi chỉ biết tôi nói , và em nghe , em dạ , vậy mà cuộc điện đàm kéo dài gần hai tiếng đồng hồ . Tôi nghe em nhẹ nhàng hờn trách , trách sao ngày ấy tôi ra đi không lời từ biệt v..v và v..v.. .

Cuôc điện đàm chấm dứt , tôi bàng hoàng …..

Tĩnh tâm lại , tôi kết nối câu chuyện giữa chúng ta , tôi đau lòng biết được một điều là em đã từng chờ đợi tôi một thời gian rất dài , thời gian làm tàn phai hết xuân sắc của một thời thiếu nữ . Sự chờ đợi vô vọng , cộng với áp lực của gia đình , em đã kết hôn ở vào cái tuổi không còn trẻ nữa . Và hiện nay em đang sống một cuộc sống bình thường như bao nhiêu người phụ nữ khác , có chồng , có con , hy sinh tất cả những ước mơ thầm lặng của đời mình để vun đắp một mái ấm gia đình đúng nghĩa .

Còn tôi , tôi đã từng mơ ước hão huyền , mơ ước em vẫn là em của ngày xưa , vẫn chờ đợi tôi . Và tôi sẽ về bên em , sống với em những tháng ngày còn lại của cuộc đời , bù đắp cho em tất cả những gì mà em phải chịu đựng vì lỗi lầm của tôi . Tôi đã mơ hai chúng ta sẽ bước chân trên con đường Lê Lợi ngày xưa để tìm về kỷ niệm . Tôi đã mơ sẽ được em chăm sóc lúc tuổi già bóng xế , và tôi cũng sẽ chăm sóc em , người yêu muôn đời của tôi . Tôi đã mơ về một mái nhà nhỏ , một bữa cơm đạm bạc ấm cúng do chính tay em nấu , và chúng ta cùng thưởng thức với nhau những món ăn quê hương . Tôi đã mơ , mơ nhiều lắm …..

Nhưng thôi , em hãy để cho tôi sống với giấc mộng lành của đời mình . Còn em , hãy gắng sống thật hạnh phúc em nhé !! và hãy tha thứ cho tôi , người đã làm cho em đau khổ một thời gian dài , vì tôi là một người đàn ông không có bản lĩnh đúng nghĩa em ạ !! Chính vì không có bản lĩnh nên tôi đã để lạc mất em trong cuộc đời mình . Mùa xuân trong cuộc đời của tôi đã lạc mất , chỉ còn lại mùa đông với những cái lạnh lẽo đến tê người .

Chẳng biết rồi đây trong những tháng ngày cuối cuộc đời , ta có còn gặp lại nhau không , nhưng sâu thẳm trong lòng tôi vẫn ước mơ em được hạnh phúc , dù hạnh phúc muộn màng .

Còn tôi ………

BS MAI BĂNG THANH  ( Viết theo tâm tình của một người bạn )

Tháng 1 năm 2013

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s