ĐỒNG MÔN – BĂNG THANH


Đồng môn

Chần chừ mãi cuối cùng  Phong và phu nhân quyết định sắp xếp mọi công việc để vào Saigon một chuyến . Mục đích của chuyến đi thì rất nhiều , nhưng trong đó chuyện đến thăm tôi và Trần Ngọc An cũng được Phong chú ý lên hàng đầu .

Vừa đến Saigon buổi sáng , ngay chiều hôm ấy , vợ chồng Phong đã hẹn đến thăm tôi . Hai anh chị muốn nhìn thấy tôi bằng xương bằng thịt sau 9 tháng mang căn bệnh hiểm nghèo và sau 7 lần hóa trị . Mặc dù Phong đã nghe các bạn nói về tình hình sức khỏe của tôi , nhưng đúng là : Trăm nghe không bằng mắt thấy .

Gặp nhau mừng mừng tủi tủi . Chị Phong nhìn tôi ái ngại , còn Phong thì ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi . Tôi vẫn đón tiếp bạn bằng nụ cười rạng rỡ , nét mặt sáng ngời , dù thời gian và hóa chất đã tàn phá tôi khá nhiều trong cuộc chiến sinh tử này .

Các triệu chứng lâm sàng của tôi hoàn toàn ngược với kết quả xét nghiệm . Bằng chứng mới nhất gần đây vào trung tuần tháng 7 , tôi chụp MSCT 64 thì phát hiện thêm 2 u gan di căn mới . Trong khi đó , các triệu chứng lâm sàng gần như hoàn hảo , ăn ngon , ngủ yên , và sức khỏe hồi phục dần dần sau thời gian dài hóa trị với 7 toa thuốc độc hại .

Tôi mời bạn ghé nhà chúng tôi dùng bữa , đó gần như là một thói quen của tôi khi tiếp đón các bè bạn của mình , dù xa hay gần . Chị Phong lo lắng cho sức khỏe của tôi nên từ chối . Chị ấy nói một câu chân tình : Vô thăm chị mà thấy chị như ri là vui rồi , bày vẽ làm gì , tụi tui tới nhà chị uống nước lạnh và thăm chị cũng tốt lắm rồi .

Tôi cương quyết : Chị Phong đừng lo , Phong cũng rứa , không phải lo lắng gì cho T hết . Hãy để T làm những việc mình có thể làm , và để T sống bình thường như đã sống , đừng coi T như một phế nhân . T tự liệu sức mình , không khỏe là T không làm .

Sau nụ cười nở trên môi tôi nói tiếp : Bây giờ T quý sức khỏe của mình lắm .

Tôi chỉ nhờ Phong một việc nhỏ là mời các bạn đồng môn khóa 12 dùm tôi mà thôi .

Bữa cơm thân mật tại nhà tôi chỉ vỏn vẹn 4 thành viên của khóa 12 YKH : Phong , Vĩnh , Huyền Vân và tôi . Chồng tôi học khóa trên , nhưng cũng biết mặt tất cả vì chúng tôi thường xuyên gặp nhau khi đi thực tập tại Bệnh Viện , hơn nữa số sinh viên của trường Y rất ít ỏi so với các phân khoa khác . Các bạn khác ngụ tại Saigon , người thì bận ” việc quan ” , người thì vẫn còn lăn lộn với cơm áo gạo tiền …. và cũng có người vì nhiều lý do khác nên không tham dự được . Ít người , nhưng không phải vì vậy mà kém vui . Ông xã của Huyền Vân , chị Phong và chồng tôi cũng cùng tham gia thưởng thức các món ăn do tôi tự tay làm để tiếp đãi bạn bè .

Khi tiếp đãi bạn bè , tôi ít khi mời ra tiệm ăn , vì ý thức tiết kiệm của người phụ nữ , vì vấn đề vệ sinh thực phẩm , ăn uống ở nhà được tự do vì có một không gian và thời gian riêng tư cho bạn bè và vì một lý do nữa là tôi muốn trổ tài đảm đang nội trợ của mình .

Từ khi tôi mắc bệnh , chồng tôi ít được ăn những món ăn đặc biệt , mà anh chỉ ăn uống rất đơn giản để tránh mọi gánh nặng cho tôi trong việc nội trợ . Chỉ những dịp đặc biệt tôi mới được phép trổ tài .

Chúng tôi vừa thưởng thức các món ăn , vừa trò chuyện rôm rả . Chẳng có rượu nồng mà hình như trong chúng tôi ai cũng muốn say . Say tình bè bạn , say tình đồng môn , say nghĩa tào khang …Chúng tôi thi nhau nói , nhắc nhớ lại một thời áo trắng Y Khoa Huế , một thời mà bây giờ đối với chúng tôi như kể chuyện ngày xưa : once upon a time …..

Tôi như được tiếp thêm sức mạnh , quên hẳn những cục u vừa phát hiện trong gan , quên hẳn vết mổ chằng chịt trên cơ thể và quên hẳn cái túi mang bên mình như một chứng tích nghiệt ngã của định mệnh .

Hình ảnh họp mặt khóa 12 YKH tại nhà Băng Thanh

Nhớ lại thời hoàng kim của cuộc đời mình , cái thời ngây thơ áo trắng tinh khôi , sau khi đậu Tú tài Toàn phần , chập chững bước vào đời sinh viên . Ngập ngừng giữa ngã ba đường , phần muốn chọn phân khoa theo ý thích , phần phải phục tùng theo ý muốn của phụ thân . Nhưng đúng như người xưa đã nói : ” áo mặc không qua khỏi đầu ” , cuối cùng tôi vẫn phải thi vào trường Y Khoa , theo đúng ước nguyện của cha tôi . Tam tòng tứ đức mà . Tôi là con gái trong nhà thì ” tại gia tòng phụ ” là điều đương nhiên .

Với sức học của mình , tôi đã vượt qua cửa ải khó khăn nhất để bước chân vào ngôi trường Y Khoa Huế một cách dễ dàng , làm hài lòng cha mẹ . Đó là điều mà ngay bây giờ , sau hơn 40 năm , tôi vẫn thấy đó là sự lựa chọn đúng đắn nhất .

Ngôi trường Y Huế gắn liền với cuộc đời thiếu nữ của tôi . Tôi bỏ ngoài tai việc cảnh báo của các bạn : Trường Y Khoa là trung tâm tàn phá nhan sắc , để chăm chỉ học hành , hầu mong đem đến cho bản thân và gia đình một tương lai tươi đẹp .

Những ngày tháng miệt mài ở giảng đường , nghe Thầy giảng bài để khám phá những bí ẩn trong thân thể con người . Những ngày thực tập bên những cái xác ướp mùi formol , rồi đến khi gần thi , tôi phải lặng lẽ ở lại một mình trong phòng xác để học thuộc từng phần của cơ thể con người . Những lần bí mật đem sọ người về nhà để học thi ( vì mẹ và các em tôi biết sẽ rất sợ hãi ) . Chờ mọi người trong nhà ngủ hết , tôi mới đem chiếc sọ người ra mà nhẩm lại cho thuộc lòng để sớm vượt qua môn thi Cơ thể học . Nghĩ lại tôi vẫn còn rùng mình và thầm hỏi sao lúc đó mình gan dạ như vậy ????

Rồi đến năm thứ 2 , được đi thực tập tại bệnh viện , những tháng ngày đầu đời đó sao mà hồi hộp , thích thú lạ thường . Lần đầu tiên được khoác chiếc áo blouse trắng , mang chiếc stethoscope vào cổ , cảm giác mênh mang đến lạ thường . Một chút hãnh diện ngầm trong lòng đối với cô thiếu nữ vừa bước vào tuổi đôi mươi . Nhưng cũng từ đây , tôi khám phá thêm một góc cạnh khác của cuộc đời , trong quy luật Sinh , Lão , Bệnh , Tử . Tại Bệnh Viện tôi đã chứng kiến bao nhiêu là sự khổ đau của cuộc sống , khi mắc bệnh , cũng như chứng kiến các Thầy Cô của mình đã làm mọi cách để cứu sống bệnh nhân , Y đức không cần phải hô hào khẩu hiệu , nhưng tất cả các Giáo Sư , Bác Sĩ đều hết lòng vì bệnh nhân . Tôi đã học hỏi điều này từ quý Thầy Cô của mình , và cho đến bây giờ , vẫn có thể tự hào rằng mình chưa đi ngược lại giáo huấn của các bậc tiền nhân .

Vĩnh cũng kể lại nhiều chuyện của một thời sinh viên . Vĩnh thú nhận với các bạn rằng : Hồi đó mình hay mượn vở của Băng Thanh , vì T thi đậu kỳ đầu rồi nên mình mượn về mà học . Vở BT viết sạch , đẹp , và kỹ càng nên mình không cần chép lại , cứ để nguyên như rứa mà học thôi . Cả bàn tiệc cười xòa vì tính cách chân thành của bạn Vĩnh , không màu mè , hoa lá . Chính những điều chân thành đó thăng hoa cho tình bằng hữu của chúng tôi .

Huyền Vân và Phong cũng thi nhau nhắc nhớ kỷ niệm xưa , nhắc đến Thầy Vận , Thầy Công , Thầy Tự …. những vị Giáo sư đã ghi khắc vào tận sâu thẳm tâm hồn những đứa sinh viên Trường Y như chúng tôi . Ông xã của Huyền Vân và chị Phong ngồi nghe chúng tôi nói , có thể cũng hiểu , nhưng chắc chắn một điều là không có những rung cảm thật sự như chúng tôi khi nhắc đến Trường xưa , Thầy cũ và bạn bè của một thời đã xa .

Chồng tôi thấy tôi vui vẻ hào hứng , anh rất vui và góp chuyện . Trong gia đình là vợ chồng , nhưng với bạn bè xưa anh là người sinh viên đàn anh đi trước , cũng tung hứng những mẫu chuyện trường Y của chúng tôi .

Câu chuyện không muốn dứt . Chúng tôi nhắc đến những bạn ở gần , những bạn ở xa . Tôi kể cho các bạn nghe chuyến đi Hoa kỳ vừa qua của tôi , gặp được các anh chị em , gặp được hai bạn cùng lớp là Huỳnh Dương Hùng và Phan Chánh Đức . Chúng tôi cùng rất vui khi nghe tin tức về các bạn , có một sống êm đềm , ổn định nơi đất khách quê người . Cuộc sống đó mỗi người trong chúng ta ai cũng thầm mong ước , nhưng không phải ai cũng được sự ưu đãi của Thượng đế .

Gặp Phan Chánh Đức và Huỳnh Dương Hùng tại Hoa Kỳ tháng 10 năm 2011

Chia tay nhau trong lòng còn nhiều lưu luyến , nhưng chúng tôi lại hẹn nhau đến thăm Trần Ngọc An , một người bạn cùng lớp , đang sống một đời sống thực vật gần một năm trời . Các bạn ngăn cản tôi , không muốn cho tôi đi vì lý do sức khỏe của tôi chưa thật sự ổn định , túi hậu môn nhân tạo còn đeo đẳng bên mình , nhưng thử hỏi , bây giờ tôi không đi thì thời gian nào sẽ thích hợp cho tôi để đi thăm bạn đây ?? Tôi muốn đến thăm An , nhưng đồng thời cũng muốn đến để chia xẻ niềm đau và nỗi buồn mà Xuân Mai đang gánh chịu ( Xuân Mai và An cũng là bạn học cùng khóa 12 YKH với chúng tôi ) .

Đến thăm ngôi nhà của Xuân Mai và An , ngôi nhà mới được xây dựng lại khang trang và đẹp . Căn phòng An nằm đầy đủ tiện nghi và mát mẻ . Vẫn một thân người vô hồn , vô cảm với đời sống thực vật , nhưng tôi và Xuân Mai đã hẹn nhau KHÔNG ĐƯỢC KHÓC . Lần thăm trước , sau bao nhiêu năm gặp lại , tôi và Xuân Mai đã ôm nhau mà khóc nức nở , vì có ngờ đâu rằng chúng tôi gặp lại nhau trong hoàn cảnh nghiệt ngã này . Nhưng sau đó chúng tôi hẹn ước cùng nhau , không được khóc , khi nào muốn khóc thì gọi điện thoại cho nhau .

Dù hẹn nhau không khóc , nhưng lòng tôi vẫn như sóng biển cuộn trào , rưng rưng trong lòng nhưng vẫn phải nở một nụ cười thật tươi !!!!!

Tại nhà Xuân Mai _ An

Cả nhóm chúng tôi ngồi nói chuyện xưa nay , nhắc đến bạn bè những ngày còn trên giảng đường và những ngày thực tập tại bệnh viện . Vẫn vui nhất là thời kỳ đi thực tập ở Khoa Sản , phải dành nhau bắt cas với các cô nàng sage femme . Vui biết bao khi lần đầu tiên ôm trong tay mình một sinh linh bé bỏng cất tiếng khóc chào đời . Nhưng : Trẻ thơ ơi ! Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người …. Ca từ của nhạc sĩ TCS , bây giờ vào tuổi lục tuần , tôi đã chiêm nghiệm được mọi cay đắng , ngọt bùi , buồn vui , sướng khổ của một kiếp người !!!!!….

Bạn bè cùng khóa của tôi ra đời với nhiều hoàn cảnh . Có những người chọn được con đường đi và công danh bằng nhiều phương tiện và ” thành công ” trong sự nghiệp . Có những người đến bây giờ vẫn phải bôn ba . Cũng có những người như chúng tôi , tự tìm thấy bình yên trong cuộc sống , vẫn hành nghề Y nhưng lương tâm trong sạch , an nhàn . Có lúc chúng tôi cũng thoáng thấy buồn , vì ngày xưa chúng tôi vẫn là những sinh viên giỏi , nhưng rồi tự an ủi chính mình :

Tri túc , tiện túc , đãi túc , hà thời túc

Tri nhàn , tiện nhàn , đãi nhàn , hà thời nhàn …

Những lúc ngồi bên nhau , tôi hay nói với chồng tôi rằng : Phải chi em không mắc bệnh nan y thì cuộc sống mình bình yên biết mấy . Những lúc như vậy , anh thường an ủi tôi hãy chấp nhận số phận của mình để vui sống khoảng đời còn lại cho thanh thản

Đúng như vậy , dù muốn , dù không , đó vẫn là nghiệp chướng của cuộc đời tôi . Đã từng bôn ba kiếm sống , từng chịu nhiều khổ đau , cay đắng trong cuộc sống nhưng chưa lần nào tôi đổ nhiều nước mắt như trong những ngày vừa qua .

Nhưng bên cạnh tôi , ngoài chồng con , anh chị em , họ hàng , tôi còn có những người anh chị em bạn bè đồng môn , luôn sát cánh bên tôi khi tôi suýt gục ngã .

Phan Chánh Đức thì mail cho tôi , để truyền đạt kinh nghiệm , vì phu nhân của Đức cũng mắc bệnh như tôi . Huỳnh Dương Hùng trong một dịp về quê hương , đã cùng vợ ghé thăm tôi khi tôi vừa trải qua cuộc phẫu thuật rợn người . Tôi vẫn cảm động khi Hùng nói với mọi người là : Tui đến đây để thăm bạn thân của tui nằm bệnh viện mà .

Các anh chị em có dịp về quê hương là ghé thăm , an ủi , yểm trợ tinh thần cho tôi . Những người ở xa thì thường xuyên điện thoại , email thăm hỏi .

Với Tôn Thất Hải và Huyền Vân tại cafe Du Miên Saigon tháng 7/2012 sau 7 lần hóa trị

Gần đây nhất , trong dịp về thăm nhà cuối tháng 7 vừa qua , Nguyễn Trọng Thảo đã ghé nhà tôi . Chúng tôi gặp nhau mà cùng trào nước mắt . Mới năm ngoái đây , Thảo Vinh từ Pháp về , chúng tôi gặp nhau , Thảo vẫn nói vui : Phải gặp chị nhiều nữa chị Băng Thanh ơi , nói chưa đã nơi !!!

Vậy đó , mà bây giờ vậy đó !!!! Lần này Thảo về trao cho tôi những lời cầu nguyện từ những ngôi chùa linh thiêng nhất ở Miến Điện .

Tình bạn bè đồng môn như vậy  nên tôi tin rằng mình sẽ vượt qua tất cả và Sẽ Sống .

Cuộc đời tuy có nhiều phong ba , bão táp , nhưng TÌNH YÊU THƯƠNG vẫn là một động lực cho con người tìm thấy lẽ sống .

Chia tay nhau rồi , chúng tôi hẹn gặp nhau tại Huế , tại Saigon , hay tại bất cứ nơi nào trên thế giới khi có thể . Bởi vì chúng tôi đều tự hào mình là CỰU SINH VIÊN Y KHOA HUẾ .

Tháng 7 năm 2012

BS MAI BĂNG THANH

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s